Trần Hạo Nhiên nhìn thấy vẻ mặt đáng thương nhu nhược động lòng người, trong lòng hiện lên một tia thương hại, nhưng đã nhanh chóng bị một cái tát của cô che dấu, ngón tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên khóe mắt cô……. Thân thể của Chu Hân Hân nhịn không được mà run rẩy một chút, mở to mắt liền thấy khóe môi hắn đang tươi cười, một nụ cười tàn khốc, trong ánh mắt đen sâu thẳm là một mảnh lạnh lùng. “Thật ngại quá, tôi chưa bao giờ đánh phụ nữ, còn nữa, tôi đã nói rồi, đây là cái giá mà cô phải trả.” Trần Hạo Nhiên lập tức rút tay về. Nhìn thấy anh lạnh lùng tàn khốc như thế, sắc mặt vốn đã tái nhợt nay còn trắng bệch hơn nữa, người đàn ông trước mặt cô quá mức lạnh lùng, chân mềm nhũn, muốn té ngã trên mặt đất. “Cẩn thận.” Sở Thiên Lỗi lập tức đỡ lấy cô, nhìn thấy bộ dáng của cô, không đành lòng nói: “Hạo Thiên, cậu…………” “Nếu cậu muốn nói giúp cho cô ta, vậy thì hãy tiết kiệm chút hơi sức đi, lên xe, đi thôi.” Trần Hạo Nhiên dùng ánh mắt sắc bén nhìn anh. Sở Thiên Lỗi hiểu rất rõ tính tình anh, biết cô đã chọc anh giận đến cực điểm, bất đắc dĩ nhìn cô nói: “Tiểu thư, mong vận may sẽ đến với cô, ba ngày sau gặp lại.”
Dear Reader, we use the permissions associated with cookies to keep our website running smoothly and to provide you with personalized content that better meets your needs and ensure the best reading experience. At any time, you can change your permissions for the cookie settings below.
If you would like to learn more about our Cookie, you can click on Privacy Policy.